Không ai dạy ta rằng không được ra tay, cũng chẳng ai đứng ra bảo vệ ta.
Ta chưa từng oán hận, chỉ mong họ sớm đón ta về bên mình, như những đứa trẻ khác, có cha mẹ yêu thương.
Sau này toại nguyện, họ cuối cùng nhớ ra còn một đứa con bị bỏ lại ở quê, đón ta lên kinh. Nhưng vẫn chẳng ai quản ta. Ta gây họa, họ chỉ mắng vài câu phiền phức rồi giao cho hạ nhân xử lý. Hạ nhân không dám nặng lời, cũng không dám vượt quyền, lâu dần… ta sống thành bộ dạng hôm nay.
Đến khi phân biệt được đúng sai thiện ác, tính tình đã định, cũng đã muộn.
Ta ổn định tâm thần, kéo mình ra khỏi ký ức.
“Ta sẽ không gả.”
Rồi quay sang nhìn Hứa Hoài Thanh:
“Ta muốn gả cho hắn.”
06
Không ngoài dự liệu, cha ta nổi trận lôi đình.
Ông sai người khóa cửa phòng ta, canh giữ nghiêm ngặt.
Nhưng điều ấy chẳng làm khó được ta. Ta vốn quen vô pháp vô thiên—chỉ cần ban đêm Đào Âm mang cơm đến, ta đã lén chuồn ra ngoài một chuyến.
Hứa Hoài Thanh nhìn thấy ta xuất hiện, vô cùng chấn động.
Đêm khuya, ta trực tiếp nhảy vào sân nhà hắn.
Hắn vừa ôn sách xong, định thổi tắt nến, lại cầm sách đứng sững hồi lâu.
“Nghĩ gì thế?”
Ta đưa tay lắc lắc trước mặt hắn, bắt gặp vẻ kinh ngạc trong mắt hắn.
“Cô…”
Ta nhướng mày: “Ừm?”
Hắn đổi chủ đề, áy náy nói:
“Không biết sau đó Lý nương t.ử có vì Hứa mỗ mà bị trách phạt không?”
“Ta tự chuốc lấy, không liên quan đến huynh.” Ta đến đây chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-nay-nam-tay-nguoi/5234696/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.