Yến tiệc tiếp đón các vị sứ thần diễn ra vô cùng náo nhiệt, Ngôn Tuấn Hàn ngồi ở một góc không để tâm đến những chuyện khác, y không thích ca múa ồn ào như vậy
Nhìn sang ca ca mình Ngôn Tuấn Hàn suýt nữa phun cả ngụm trà trong miệng, ca ca hắn lúc này mặt vô cùng đen, lúc nãy có mấy vị sứ thần mang thư cầu thân đến sau khi nghe nói chức vị thái tử phi bên cạnh ca ca y vẫn còn trống
Quả thật cái ghế thái tử phi kia ai cũng muốn ngồi bảo nó cả, vị trí như vậy làm sao không gợi lên dã tâm của bọn họ được chứ
Nhìn sang nơi khác thì thấy Ngôn Đình Anh đang ngồi bên cạnh Phùng Kiều Ngọc, sắc mặt đương nhiên là không được vui vẻ, theo như bẩm báo của Viên Trình Nam thì nam nhân bên cạnh Ngôn Đình Anh đến giờ vẫn bị thương nặng nhiều ngày chưa thể xuống giường, mà những ngày này y âm thầm giúp Ngôn Đình Quang trở về kinh thành, liên tục làm phiền Ngôn Đình Anh
Phùng Kiều Ngọc ngược lại hướng ánh mắt của nàng ta về phía y và Tại Chính Hiên, Tại Chính Hiên vẫn là thị vệ cho nên chỉ có thể đướng sau lưng y bảo hộ, y âm thầm đưa cho hắn một ít bánh, Tại Chính Hiên vui vẻ nhận lấy
Phùng Kiều Ngọc bị cảnh này làm cho không khỏi tức giận, Ngôn Tuấn Hàn nhìn bộ mặt tứ giận của nàng ta mà hài lòng đến mức quên mất bản thân không thể uống rượu mà xầm lấy y rượu, cũng may Tại Chính Hiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-nay-khong-han-cung-khong-yeu/2662304/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.