- Tộc trưởng ta nghĩ chúng ta nên phải chọn thiếu tộc trưởng dư bị rồi. - đại trưởng lão hô hào, vuốt vuốt cái râu kẽm trên cằm.
- đại trưởng lão, ta nghĩ ông hơi quá rồi đấy, thiếu tộc trưởng rõ ràng là Lâm Thần, ông đừng có ở đó mà thừa nước đục thả câu- lập tức nhị trưởng lão đứng lên phản bác.
- này lão nhị, ông nói thế là oan cho đại trưởng lão rồi, Lâm Phàm hiện rõ ràng mất tích, hơn nữa thiên phú kém cỏi như thế làm sao có thể đảm đương chức vị đưa gia tộc ta phát triển.- nguc trưởng lão châm chọc.
- Ngươi.. ngươi.... rõ ràng là có mưu đồ.
- Ông đừng có ngậm máu phun người, ta chỉ nghĩ cho gia tộc.
Đại điện rộn hẳn lên, chia làm 2 phe, 1 phe là bảo vệ vị trí thiếu tộc trưởng của Lâm Thần, 1 phe là cướp nó. Ngồi trên vị trí gia chủ, Lâm Phi sắc mặt âm trầm, hắn 1 phần lo lắng cho đứa con trai của mình, 1 phần phải suy nghĩ cho định cục gia tộc.
- Đủ rồi!- Lâm Phi vận chân khí vào âm thanh, thân là cao thủ Ngưng khí cảnh lập tức uy áp của hắn đè ép tất cả âm thanh.
- Ta còn ngồi đây, lẽ nào mặt mũi của ta các ngươi không xem ra gì sao.
- Tộc trưởng ta hầu hết là nghĩ cho sự phát triển của gia tộc, con trai ngươi ngoài danh tiếng phế vật hắn có tài tài cán gì, thử hỏi sau này để hắn lên làm tộc trưởng có ai chịu phục hắn.- Đại trưởng lão lập tức phản bác lại, tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kien-tao-the-gia-he-thong/128386/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.