Vừa nhanh gọn vừa lặng lẽ.
Cảnh Yến thay một bộ y phục sạch sẽ, tiện thể tháo luôn chiếc hà bao thêu hoa thược dược.
Đến giờ, ta mới nhớ đến chiếc hà bao kia, đành cười khổ. Ngày đó, nếu ta nhặt được chiếc hà bao ấy mà không báo lại, lẳng lặng cất giữ, thì đến một ngày Vãn Thược biết chuyện, ta nhất định không còn sống. Nhưng nếu ta nhặt được hà bao lại đi nói cho vương gia biết, ngài ấy sẽ bảo ta giữ lại. Đến lúc đấy ta muốn “tặng” hà bao đi cũng không được.
Nếu không phải Mộc Thiền nóng lòng muốn lập công, thì cho dù ta có tính toán như nào đi chăng nữa cũng chỉ có con đường chết. Cảnh Yến làm vậy chính vì muốn vứt ta vào đống lửa.
Ta tắm rửa sạch sẽ, còn cố ý lấy nước lạnh để rửa mặt. Trên người vẫn còn vài chỗ đau nhức. Nếu phải ngủ chung với con sói kia thì tấm thân này của ta thực sự không chịu nổi.
Khi quay lại phòng ta đã thấy Cảnh Yến ngồi bên bàn trà. Nha hoàn đã dọn dẹp gọn gàng rồi bày đồ ăn lên. Toàn là đồ ăn thanh đạm như vương gia đã dặn dò.
Vương gia quay sang nhìn ta. Ta cũng biết ý đi đến cạnh ngài ấy, nói: “Vương gia, nô tì hâm nóng bình rượu cho người.”
Các nha hoàn cũng rất nhanh nhẹn, không lâu sau đã bưng rượu lên, sau đó lui xuống hết.
Ta và Cảnh Yến đều biết ý. Hai người không ai nói về chuyện ban sáng. Nhưng tận thâm tâm đang không ngừng vùng vẫy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kien-loc/2551373/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.