Chân trời xẹt qua vệt lửa hồng, như chóp đuôi phượng hoàng, rớt xuống biển mây mù bao la.
Hoàng hôn.
Đầu xuân ở Huy Sơn vốn vậy, tuyệt đọng trên đỉnh chưa tan, trước nền nhiệt cao của ráng chiều, mười hai ngọn vân đăng bập bềnh trên đỉnh Thanh Ngưu Phong đã hút no nắng xuân, hoàng hôn dần tắt cũng dần hạ thấp xuống, lơ lửng trên đầu vai người thủ sơn.
Đây là xuân tế mỗi năm một lần của Khương gia.
Hàng năm vào ngày này, gia chủ đều phải chọn mười hai người thủ sơn từ trong tộc, đến Thanh Ngưu Phong thả vân đăng, dập đầu vấn thiên ý.
A Chức ngửa đầu nhìn, vân đăng trĩu nặng, màn trời như bị đoạt mất sắc màu, từng chút từng chút tối dần.
Phía trước truyền đến tiếng thét ra lệnh: “Tất cả tới lĩnh lệnh bài.”
Người nói chuyện là một bà cụ lưng còng, khoác đạo bào tay áo rộng.
Bà là thủ cốc bà bà của Tư Quá Cốc.
Giờ phút này, bà bà đứng trước tấm bia đá lớn cạnh miệng cốc, một tay chống trượng, một tay cầm chuỗi bảng gỗ, ánh mắt nghiêm túc đảo qua từng đệ tử trong cốc.
Các đệ tử không dám trì hoãn, nhanh chóng xếp thành hàng.
Cơ thể A Chức còn rất đau, cô cắn răng, chậm rãi đi qua, xếp cuối hàng ngũ.
Đêm trước xuân tế, tộc quy định rất nghiêm khắc, sáng sớm tinh mơ đã phải dậy, chỉ cần ngủ nướng 1 phút là bị phạt tới Tư Quá Cốc hối lỗi, thẳng cho đến hôm xuân tế, vân đăng nhập trời mới có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-xuat-vo/2860299/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.