Đêm rét hiu quạnh, không có ai đáp lời A Chức.
A Chức tiến lên trước, đang định vượt qua kiếm trận trăm chỗ sơ hở thì cửa động phủ mở, bảy tám đệ tử nối đuôi nhau mà ra.
Khương Mộc Hàm đứng phía sau đám người, sắc mặt tái nhợt, nhìn A Chúc với ánh mắt oán hận — lúc Khương Ngộ dẫn kiếm quyết nhập thể, mặc dù Liên Kha phu nhân chắn cho Khương Mộc Hàm cùng Tô Tình Song nhưng kiếm ý mãnh liệt vẫn khiến ba người bị thương.
Trong bảy tám đệ tử, người cầm đầu có thân hình cao lớn, mày rậm mắt nhỏ, hắn nhìn A Chức chằm chằm, cười lạnh:” Ta tưởng là ai, hóa ra Tam tiểu thư của chúng ta trở về.”
Ngữ khí của hắn mang theo ý mỉa mai rõ ràng.
A Chức biết người này.
Hắn là Uông Châu, một trong số đệ tử lớn tuổi nhất của Minh Nguyệt Nhai.
Một năm không yên ổn của Khương Ngộ ở Minh Nguyệt Nhai, không thể bỏ qua công lao của người này.
Không chỉ một lần, hắn ở trước mặt mọi người ném kiếm vào người Khương Ngộ, đùa cợt nói:” Rút kiếm đi!”
“Kiếm dẫn quyết cũng không biết?”
“Có cần sư huynh chuẩn bị giấy bút cho ngươi, tự mình dạy ngươi chép và học thuộc lòng lại mấy lần không?”
…
Trước mắt không phải thời điểm xung đột, A Chức chả muốn quan tâm đến Uông Châu, vòng qua hắn đi về phía động phủ.
Uông Châu duỗi ngang tay cản cô lại:” Định về động phủ? Hỏi qua ý chúng ta chưa?”
A Chức dừng bước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-xuat-vo/2860292/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.