Hắc Thủy Hà, sóng lớn ngất trời, sát cơ tất hiện.
Vách đá dựng đứng hai bờ sông bị nổ tung, đất đá rơi xuống rào rạt, đập vào trong sóng lớn cuộn trào.
Giữa khung cảnh ngập nước và đất đá đổ nát, một cây trường thương như giao long rời khỏi mặt sông, thế tới dũng mãnh cương quyết không thể đỡ, Mạnh Tuyết Lý cưỡi gió đạp sóng, mỗi một thương lại đánh bay một người, đám người mặc quần áo đen bị chặn lại, nhào về phía bờ sông.
Kinh Địch và đồng đội thấy cảnh này, không dám tin vào mắt của mình, không dám tin đây thật sự là Mạnh Tuyết Lý.
Càng thêm nhiều kẻ địch xuất hiện ở bờ bên kia vách núi, bay qua sông.
“Đừng ngây ra đó!” Giọng nói của Mạnh Tuyết Lý rót vào chân nguyên, xuyên qua tiếng nước chảy ầm ầm: “Bạo phá phù!”
“Tới đây tới đây!” Lưu Kính như trong mộng mới tỉnh, tung ra bốn tấm phù chú về phía lòng sông.
Mạnh Tuyết Lý né tránh bọt nước bắn lên, bất đắc dĩ nói: “Ý ta là dùng Bạo phá phù che chắn cho ta, ngươi nổ ta làm gì.”
“Xin lỗi xin lỗi!” Trận phù sư vừa nói xin lỗi, vừa vội vàng bổ cứu, lần này đánh đúng.
Ba đệ tử Hàn Sơn phi thân tới, tạo thế chân vạc, kết thành kiếm trận tiếp ứng Mạnh Tuyết Lý, kiếm của Kinh Địch so với bọn họ nhanh hơn một bước. Băng Kính Ngọc Luân rốt cuộc hiển lộ mũi nhọn chân chính, như một vầng trăng sáng rực rỡ chói mắt, nơi lưỡi kiếm đi qua, máu bắn tung tóe.
Đồng đội của Kinh Địch cũng tỉnh táo lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-xuat-han-son/4605128/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.