Chiết Trúc thay đổi xiêm y, cất giấu nhuyễn kiếm, dán lên mặt một cái mặt nạ màu sắc ảm đạm, giả làm thị vệ bên cạnh Mộng Thạch, đi theo xe ngựa của hắn ra khỏi cấm cung.
“Ngươi dùng Kim Đan?”
Mới ra cung không lâu, Chiết Trúc vào trong xe ngựa, nghe mấy lời Mộng Thạch nói, hắn rất kinh ngạc giương mắt: “Ngươi cũng không sợ ăn chết mình.”
Mộng Thạch thần thái sáng láng, sắc mặt có chút đỏ lên, vừa nhìn liền biết tác dụng của đan dược: “Phụ hoàng dùng đan dược mấy chục năm, lần nào Lăng Sương đại chân nhân cũng dùng cùng hắn, người luyện đan còn không sợ, ta có gì phải sợ?”
“Huống chi hiện giờ, ta muốn đạt được mục đích của ta, tự nhiên cần theo tâm ý phụ hoàng.”
Hắn thậm chí còn làm trò trước mặt Thuần Thánh Đế, không chỉ chén trà thần thanh vĩnh ích mà ngay cả Kim Đan cũng ăn vào.
“Nhưng việc này ngàn vạn đừng để Vi Vi biết,” Mộng Thạch tự nhiên cũng nghe nói việc hôm nay Thương Nhung cự tuyệt uống trà, lại trốn thanh tiếu, “Tâm tư nàng mẫn cảm, hơn nữa…… còn vừa nhặt mạng về được, nếu nàng biết ta vi phạm bản tâm dùng đan dược, trong lòng nhất định sẽ khó chịu.”
Vận mệnh xoay chuyển, chung quy hắn phải lá mặt lá trái* cùng với những người và những chuyện mình chán ghét nhất.
*Lá mặt lá trái: Thành ngữ này được dùng để chỉ lòng dạ đổi thay tráo trở của con người
"Chuyện lần này, ngươi không cần ta hỗ trợ?.”
Trong tiếng xe ngựa lộc cộc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3704977/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.