“Chàng cho ta làm gì”
Ánh sáng mờ ảo xuyên qua song sa bị chắn lại bên ngoài mành lụa, trong nội điện một mảnh đen nhánh, Thương Nhung vuốt khế đất cùng chìa khóa trong tay, nghiêng mặt về phía hắn, nhẹ giọng mở miệng.
Nhưng hắn không nói lời nào, ẩn trong bóng tối, lặng yên không một tiếng động.
“Ta ở chỗ này kỳ thật cũng không dùng được mấy thứ này,” Cơn buồn ngủ của Thương Nhung đã tan đi một ít, “Chàng cho ta, nếu ngày sau chàng rời khỏi nơi này, lại lấy cái gì phòng thân?”
Nàng biết, hắn thích mua một ít món ăn ngon, một ít thứ đồ chơi hay.
“Có đạo lý nha."
Ngoài điện vẫn có cung nga gác đêm, vì thế thiếu niên đè ép thanh âm tới cực thấp: “Vậy ta đành phải đưa nàng đi cùng.”
Thanh âm hắn rất gần, nhưng Thương Nhung cảm giác được, dù cho lúc này nằm trên cùng một cái giường, nhưng giữa thiếu niên và nàng cũng vẫn cách một khoảng cách.
Nàng nghe hắn nói, những ngón tay nắm khế đất cùng chìa khóa không khỏi buộc chặt.
Đêm hè quá đen nhánh, nàng không thể nhìn rõ mặt hắn, thật nhiều thứ nàng giấu ở đáy lòng như một thói quen, cứ như vậy dâng trào theo một câu nói này của hắn.
“Chiết Trúc.”
Nàng mở to mắt trong đêm: “Trên lưng ta đeo quá nhiều mạng người, tâm ta bị vây khốn, không thể tự thoát, cũng không dám tự thoát.”
Cả đời này, nàng đều quên không được Tiết Đạm Sương.
“Đại chân nhân nói với ta, ta là công chúa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3679164/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.