Đây là năm thứ bảy Kiều Linh San và Phong Diệp quen biết nhau.
Vừa tròn.
Chả là nàng cũng không nhớ rành rọt lắm, chỉ nhớ lúc mình và Vân Nhàn rời khỏi Kiếm Các là khoảng 16 17 tuổi, hoặc có thể lớn hơn. Nếu nhất định phải hồi tưởng, nàng chỉ có thể nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp Phong Diệp. Khi đó đối phương cao bằng nàng, ôm cây đàn rụt rè ngồi xổm ở góc tường, trông thật vô dụng.
Nhưng thời gian thấm thoắt thoi đưa, Cầm tu nhỏ bé vô dụng kia đã trưởng thành thành một nam tử gầy gò vai rộng chân dài. Rõ ràng đã cao hơn nàng cả một khúc nhưng dường như gã vẫn cho mình là cái đuôi lâu năm dưới trướng Kiều Linh San năm xưa, thỉnh thoảng gã lại yếu ớt sán lại “phát tác” một phen: “Linh San, ngươi có nhớ không, bảy năm trước vào đúng ngày hôm nay, chúng ta gặp nhau ở chỗ này.”
Kiều Linh San: “?”
“Trở lại chốn xưa, thật khiến người ta hoài niệm.” Phong Diệp thấy nàng ra vẻ mù tịt, lại nói, “Ngươi không nhớ sao, lúc đó ở đây có một cái ghế, ta đợi mãi rồi ngủ quên mất.”
Kiều Linh San: “...”
Địa mạo di tích Kiếm Các cũ đã sớm thay đổi chóng mặt, nơi từng tồn tại đã biến thành một động nước chảy róc rách, xin hỏi ngài, rốt cuộc ngài nhìn đây là chốn xưa ở đâu ra?!
“À, phải rồi.” Nàng chịu đựng ánh mắt oán trách của cái đuôi to tướng kia, đành phải nói, “Ta đại khái nhớ ra rồi.”
Những chuyện tương tự như thế nhiều không kể xiết. Kiều Linh San thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5260025/chuong-211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.