Ngày hôm sau.
Ba tiếng chuông Phật.
Vân Nhàn dậy sớm thấy bà lão lại đứng đó với vẻ mặt hiền từ đã nhớ ngay đến đôi mắt tối hôm qua. Tuy chỉ là hai con ngươi nhưng màu sắc đồng tử trong veo nhạt màu, nhìn cũng coi như là đẹp... Thôi. Vẫn đừng nghĩ nữa.
“Hôm nay là lễ tang của Thượng sư có đức, Phật Đà sẽ đích thân chủ trì.” Bà lão run rẩy nói, “Mọi người rửa mặt ba lần, dùng bồ kết rửa, tháo bỏ đồ trang sức, theo ta cùng vào đại điện.”
Kỳ Chấp Nghiệp bị chửi tám trăm lần là con lừa trọc vô cớ cả đêm, tới nằm mơ còn thấy trước mặt mình treo củ cà rốt bị người ta cưỡi. Sáng dậy mặt mày xanh xao, gã uể oải nói với Vân Nhàn: “Rửa sạch sẽ đấy. Biết đâu lát nữa phải nhặt xương.”
“Hả?” Vân Nhàn nghẹn họng, “Bây giờ các ngươi đều thiêu ngay trước mặt à?”
“...” Kỳ Chấp Nghiệp, “Sao thiêu ngay trước mặt được? Đẩy vào trong thiêu xong rồi mới lấy ra... Chậc, sao càng nói càng kỳ quái.”
Nói thật, có bị chửi là con lừa trọc âu Kỳ Chấp Nghiệp vẫn không cảm thấy đang chửi mình. Tuy gã biết trong dân gian có không ít chuyện cười về hòa thượng, cười cười cho qua là được, tuy nhiên nếu chửi con lừa trọc thì cũng như chửi đám sư huynh của gã. Gã chửi sư huynh thì được, còn người khác thì không được chửi.
Song nghĩ lại, người trong Phật Môn cũng ngày ngày chửi Ma nghiệt phải xuống mười tám tầng địa ngục, gã lại có ảo giác chửi qua chửi lại chẳng ai thiệt ai.
Tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229985/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.