Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
………..
Sau khi Tức Mặc Xu dọn hương án xong đã đứng im lìm một bên chẳng nhúc nhích.
Đương nhiên, nàng ấy không ngốc tới vậy, đã muốn vào thì chắc chắn đã dùng dịch dung, chỉ hơi thay đổi ngũ quan một chút, trông thôi còn xinh đẹp quyến rũ mà trở nên bình thường hơn nhiều.
Tuy nhiên Vân Nhàn rất nhạy bén với các loại mùi. Trong mắt nàng, trên thân mỗi người đều có mùi hương đặc trưng, nếu đây không phải Tức Mặc Xu thì nàng sẽ lấy đầu mình ra làm bóng đá.
Truyền âm là một việc phiền phức cực, nếu đối phương không muốn truyền âm với ngươi, ngươi sẽ không truyền được đến đó, cho nên vừa rồi Trương Hạc Nghiêm mới không dám tùy tiện truyền âm. Vân Nhàn thử, đằng hắng nói: “Thánh nữ đại nhân?”
Một lúc sau, giọng nói lạnh lùng của Tức Mặc Xu mới truyền đến: “Người ngươi dẫn theo đúng là vớ va vớ vẩn.”
Vân Nhàn nói: “Đâu có? Không phải đều tốt ư? Ngươi có muốn nói chuyện với họ không?”
Tức Mặc Xu: “Ai muốn nói chuyện với họ?”
Nếu tính như vậy, một Cơ Dung Tuyết đã từng đánh nàng ấy đến mức suýt nữa thì không gỡ ra được khỏi tường trên chiến trường Tứ Phương, một Kỳ Chấp Nghiệp là con lừa trọc đáng ghét nhất, một Y tu phiền phức không cùng đội, cộng thêm ba người Đông Giới hèn hạ đáng ghét, đúng là đối với Tức Mặc Xu mà nói đều không tài nào nào làm người ta yêu thích.
Vân Nhàn mặc kệ nhiều tới vậy, nàng kéo Tức Mặc Xu vào trận truyền âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229983/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.