Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
………..
Một lát sau, Vân Nhàn bị xách cổ áo ném ra khỏi cửa tiệm.
Cánh cửa tiệm “ầm” một tiếng đóng sập lại không tí thương tiếc.
Trên đường vẫn tấp nập người qua lại, hàng người tạp dịch hãy còn dài dằng dặc, mùi thơm của mì bay ra ngào ngạt từ trong tiệm, Vân Nhàn phủi mông đứng dậy, lúc này mới phát hiện mình vừa vào đó cả buổi sáng mà không thấy đầu bếp.
Mì được xắt nhanh lắm, chẳng lẽ không cần thuê thêm đầu bếp ư? Hay là nói Đao Tông điên rồ đến mức xắt xong mì cứ thế cất giữ, đợi khách đến mới chần qua nước rồi bưng lên? Cách một bức tường, giọng nói yếu ớt của Kiều Linh San truyền đến: “Vân Nhàn! Giờ chỉ còn mình ta thôi! Vừa rồi quản sự nói cho ca sáng chúng ta nghỉ ngơi chút, ăn cơm trưa, nửa nén hương phải ăn xong rồi tiếp tục xắt mì.”
“Ồ?” Vân Nhàn ngạc nhiên, “Chỗ này còn bao ăn bao ở?”
Hình như Kiều Linh San đã đến chỗ ăn cơm của đám tạp dịch, đáp: “Cũng chỉ mỗi người một tô mì đao cắt thôi. Này, xin hỏi, buổi tối ăn gì vậy?”
Nàng ấy túm lấy một người hỏi, một lát sau, Vân Nhàn nghe thấy giọng Kiều Linh San: “Cũng là mì đao cắt.”
Vân Nhàn: “... Một ngày ăn hai bữa, thật sự không ngán hả?”
Đao Tông quá keo kiệt, điều quan trọng nhất đối với thợ việc chính là bữa ăn, thảo nào cả đám tạp dịch vừa rồi đều bủng beo vàng vọt, ám tối uể oải như vậy. Ngày nào cũng được ăn mỗi mì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229973/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.