Cả đoàn người đứng trước cửa phòng đấu giá, ngẩng đầu nhìn.
Quy mô của phòng đấu giá Càn Khôn Thành khiến người ta phải thán phục. Từng viên ngói lưu ly chồng chất lên nhau trên mái nhà, kiến trúc nào phải hình vuông thông thường thay vào đó là một hình vòng cung tròn trịa, mở ra hàng chục cánh cửa.
“Đôi khi trong phòng đấu giá xuất hiện vài bảo vật khiến đám người tranh giành, người mua sợ có mạng cầm lấy nhưng không có mạng mang đi, thành ra phòng đấu giá nghĩ ra cách này.” Tiết Linh Tú phe phẩy cây quạt xếp, cho biết, “Hai mươi bốn cánh cửa nối liền với những con phố khác nhau, ai mà biết được phải đuổi theo hướng nào?”
Hung hiểm bằng này ư, Phong Diệp không khép được miệng: “Trật tự trị an ở Càn Khôn Thành kém tới vậy? Cần đến tận 24 cánh cửa?”
Kiều Linh San cho hay: “Trật tự trị an tốt đến mấy cũng không tài nào phòng bị được lòng người.”
Vân Nhàn nhìn nàng ấy, thầm nghĩ: Linh San nói chuyện càng ngày càng triết lý, thật sự đã trưởng thành hơn nhiều.
“Nhưng sự tình thế này chỉ ngẫu nhiên thôi, một năm xảy ra năm sáu lần đã là quá nhiều.” Tiết Linh Tú ra hiệu cho ba người bước tới trước mặt mình mà rằng, “Vào những ngày bình thường, vật phẩm đấu giá không có gì đặc biệt, không có sóng gió, không cần phải lo lắng quá mức.”
Đúng như vậy thật, trước cổng vòm lớn nhất của phòng đấu giá có hai người trẻ tuổi vận võ phục đang đứng. Tuy một nam một nữ trông bình thường, tuy nhiên nhìn tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229971/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.