Trên ngọn núi là cảnh giương cung bạt kiếm, dưới chân núi, cuối cùng tia hy vọng cũng đã le lói tựa ánh rạng đông
Đến lúc quan trọng ngay trước mắt, các đệ tử Phật Thôn càng không dám lơ là, dồn toàn bộ linh lực vào mắt trận. Kỳ Chấp Nghiệp ngồi ngay ngắn tại đây, ngay cả trên khuôn mặt trắng nõn cũng dần dà hiện lên hoa văn Phật, ánh vàng rực rỡ tới chói lọi!
Dưới chân linh thể tướng quân như có xiềng xích ngàn trượng, càng thêm nặng nề. Có vẻ nàng ta nhớ lại một số chuyện cũ, sắc mặt không ngừng thay đổi, đau đớn, tuyệt vọng, hoang mang lúng túng. Ánh sáng máu trên người nàng ta dần suy yếu, ảm đạm, cuối cùng tắt ngúm.
Cùng tắt lịm còn có linh hồn của nàng ta.
Ngàn năm trôi qua, chỉ có chấp niệm tồn tại, chấp niệm thôi còn thì thần hồn cũng mất.
Lúc mọi người sững sờ, những tướng linh ngoài trận cũng chậm chạp dừng lại, nhìn về phía nơi tướng quân biến mất, mang theo cảm xúc phức tạp khó tả, sau chót họ tan biến theo.
Vị tướng sĩ không đầu là người cuối cùng, chậm rãi theo chân các linh thể cùng biến mất khỏi thế gian này.
Chúng sinh ra vì vị tướng, dù có bao nhiêu oán hận si cũng không thể thay đổi được bản năng nghe theo mệnh lệnh.
Trận pháp tan biến, linh lực cắn trả. Kỳ Chấp Nghiệp định nhắm mắt chịu đựng, lực đó đã được dẫn dắt đến trên người đại đệ tử. Hắn vốn đã hao tổn rất nhiều giờ đây miệng phun ra máu tươi, mặt trắng như giấy, không thể ngồi xếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5228991/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.