Tại lần gặp gỡ này Liễu Thế thật sự không cố ý gây chuyện, mỗi tội khi thấy được Vân Nhàn không tránh không né, đón đầu đi lên, y sẽ đối diện với các đệ tử Đao Tông ra sao nếu bản thân y né? Nhưng y thật sự đâu ngờ Vân Nhàn lại ngang ngược bực này.
Nhịn không nổi nữa, không cần nhịn thêm nữa, Liễu Thế rút đao Sát Lục lao về phía Vân Nhàn!
Mọi người cùng lùi lại ba bước, nhường chỗ cho hai người.
Số là chủ yếu là nhường chỗ cho Vân Nhàn. Tính cách cô nương này quá sung mãn, khi nàng đánh nhau cũng không yên ổn, tuyệt đối không thể đứng yên một chỗ. Đứng đấy rút kiếm, rút kiếm giữa không trung, nhảy lên rút kiếm, rút kiếm từ phía sau, ngươi sẽ không thể tưởng tượng được có góc độ nào nàng không thử qua.
Hiện tại Kiều Linh San thôi còn tâm trạng căng thẳng như trước, thậm chí còn có thời gian đứng bên cạnh buôn chuyện với Phong Diệp: “Ta còn tưởng là đánh nhau tập thể, sao đệ tử Đao Tông kia cũng lùi lại vậy?”
“Bởi vì một chọi một còn hòa.” Dù oán giận vì công dụng của mình lại bị tước đoạt một lần nữa, Phong Diệp vẫn thành thật trả lời, “Với sức chiến đấu hiện tại, Vân Nhàn đối đầu với Liễu Thế, còn lại chỉ cần một mình Kỳ đạo hữu nữa đã đủ đánh bại cả nhóm còn lại.”
Không phải ai cũng kiên trì tự chuốc lấy nhục như Liễu Thế.
Kiều Linh San: “... A Di Đà Phật.”
Phong Diệp: “A Di Đà Phật.”
Chẳng có gì hay để đánh nhau với Kỳ Chấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5228985/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.