Kể từ khi Vân Nhàn và Tức Mặc Xu bị Nữ tượng đá bắt đi, tòa lâu đài cổ Đại Hoang này trở nên vô cùng tĩnh lặng, không còn một luồng sinh khí.
Mọi người đóng quân trong đại điện.
Bình thường ngày nào cũng nói Vân Nhàn uềnh oang nhưng giờ đây khi Vân Nhàn bị bắt đi, bầu không khí trong đội im ắng đến mức khiến người ta khó chịu. Kiều Linh San nhìn về phía khu đất trống trải kia lần thứ ba mươi, vẫn không thấy tung tích gì.
“Đừng nhìn nữa, nhìn cũng vô ích.” Kỳ Chấp Nghiệp nói, “Kết giới chưa phá vỡ, họ không thể ra ngoài.”
Kiều Linh San bộc bạch: “Ta sợ họ không ra được đấy. Hình như Thánh nữ kia không ưa Vân Nhàn.”
“Cũng bình thường.” Kỳ Chấp Nghiệp nghĩ đến thái độ của Tức Mặc Xu đối với Trọng Trường Nghiêu bèn cảm thấy thật ra không nghiêm trọng lắm, gã thuận tay chống pháp trượng, “Chỉ không thích bằng ngươi thôi.”
Kiều Linh San lập tức nhảy dựng lên như đòn pháo đốt: “... Thích gì cơ chứ! Là cha ta bảo ta chăm sóc tỷ ấy nên ta mới nhất nhất chịu đựng. Đừng ỷ mình là hòa thượng rồi nói bậy bạ!”
Kỳ Chấp Nghiệp không hiểu thấu: “Sao, ta nói sai à?”
Hai người giao tiếp hoàn toàn lệch pha, Tiết Linh Tú ở bên cạnh nghe hồi lâu thật sự muốn Kỳ Chấp Nghiệp với cái miệng bạ đâu nói đó này đừng bày tỏ gì cả nếu không biết giãy bày. Hắn nhíu mày gõ quạt xếp: “Yên tĩnh cái nào, ồn ào gì vậy?”
Kỳ Chấp Nghiệp: “...”
Kiều Linh San: “...”
Bản thân mình lúc nãy không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5228983/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.