Kỳ Chấp Nghiệp tức giận quay người bỏ đi về nơi đóng quân, cứ vậy ném lại cây trượng Đông Cực cho Vân Nhàn, không thèm đếm xỉa.
“…” Kiều Linh San nhịn không nổi lên tiếng, “Vân Nhàn, như vậy tỷ thấy vui lắm hả?”
Vân Nhàn đâu chỉ vui vẻ mà còn cảm thấy vô cùng sảng khoái từ thể xác tới tinh thần sau khi thành công trêu tức người ta: “Thỉnh thoảng thôi, thỉnh thoảng thôi.”
Nàng không ngốc, vẫn đủ sức nhận ra mọi người đến bí cảnh Tứ Phương này đã gần bảy ngày, đại chiến sắp nổ ra tới nơi. Tuy không ai biểu lộ ra bên ngoài, tuy nhiên trong lòng ai cũng ít nhiều lo nghĩ.
Vì, vậy càng không thể để sĩ khí sa sút! Đúng vậy, đúng là lý do chính đáng.
“Hình như có người đang nghe lén.” Vân Nhàn giãi bày, “Kỹ thuật lén lút này quá vụng về, dù nghe được chuyện phiếm mắc cười đến đâu cũng không thể bật cười thành tiếng thế được.”
Vì đã bị phát hiện, không cần phải trốn tránh nữa, Tiết Linh Tú bước ra từ bên trong bóng tối.
“Ngươi chọc tức Kỳ Chấp Nghiệp, không sợ gã tức giận bỏ đi ư?” Tiết Linh Tú cười mà rằng, “Tám ngàn năm trăm linh thạch, Phật Thôn vẫn trả nổi.”
Vân Nhàn liếc hắn: “Nếu gã muốn đi đã đi từ sớm rồi.”
Nói cũng đúng.
Xem Kỳ Chấp Nghiệp tức giận đến vậy mà vẫn ngoan ngoãn đi vào nơi đóng quân kìa.
Ba người nhìn về phía bầu trời đen kịt xa xa, trong bí cảnh Tứ Phương không trăng không sao xuất hiện một vệt sao lạ bất thình lình, chực báo hiệu cho những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5228979/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.