Gió xa thổi càng thêm đìu hiu, đoàn người Vân Nhàn lại gặp được một đội tu sĩ tự do trên con đường dài đằng đẵng.
Mấy Phù tu thêm mấy Khí tu, tu vi đều ở Kim Đan cao giai, đang cảnh giác cẩn thận nhìn họ từ xa nào dám tiến lên.
Sức chiến đấu của Phù tu và Khí tu đều không được coi là mạnh, cam đoan họ có bản lĩnh thật sự để sống sót được đến giờ trong bí cảnh đầy rẫy nguy hiểm này.
Nhưng công cuộc cảnh giác của họ lập tức tan biến phần lớn sau khi nhận ra thanh kiếm của Vân Nhàn, thậm chí còn dám chủ động dấn bước lên trước.
Vừa khéo Vân Nhàn cũng có ý tìm họ, thế là hai bên nhìn nhau chằm chằm, Vân Nhàn chủ động hỏi: “Các ngươi có thể rèn một cây pháp trượng được không? Đổi bằng cỏ Cầm Máu, yêu cầu không cao, giống như pháp trượng Đông Cực là được.”
Giọng điệu lớn lối thật, tưởng món này ăn làm lắm hay gì, Khí tu câm nín: “... Hình dáng có thể làm giống hệt, những thứ khác thì không được.”
Pháp trượng Đông Cực là đồ cấp Thiên chuẩn đấy, chính là vũ khí của Đại sư Minh Quang, nếu làm được cho giống thì hắn tội gì phải đến bí cảnh Tứ Phương làm việc vặt vãnh.
Vân Nhàn hãy còn miễn cưỡng: “Được thôi.” Chung quy còn hơn là tay không.
Kỳ Chấp Nghiệp ôm cánh tay, đứng một bên bỉ bôi: “Đừng làm giống hệt, hãy khảm một viên lục bảo tại phần đỉnh, cần phải làm cho hoàn chỉnh.”
“Ngọc lục bảo?” Vân Nhàn đã bực bội gã lâu lắm rồi, thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5228975/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.