Lúc này Vân Nhàn vẫn vô tư ngồi trên mặt đất, lật qua lại đám pháp bảo lộn xộn.
Số là khi ấy đi vội, thấy gì là vơ vét nhét vào nhẫn trữ đồ hết, đâu có thời gian phân loại. Thành ra hiện tại đủ loại kỳ trân dị bảo đều chất đống ở đây, rất khó phân biệt được tác dụng của chúng.
Trước tiên Vân Nhàn đưa tay lấy thứ rực rỡ nhất, là chiếc Bát Ô Kim.
Trên đó vẫn còn lưu lại dấu ấn của Đao Tông. Nàng nhìn một lúc lâu, rút kiếm, dùng kỹ thuật khéo léo sửa đổi biểu tượng hình đao của Đao Tông thành một thanh kiếm nhỏ không có vỏ.
Mặc dù môn văn hóa lẹt đẹt tại không được học, tuy nhiên môn thủ công lại có thành tích xuất sắc.
“Ngươi đang tự mình dối mình đấy à?” Giọng Kỳ Chấp Nghiệp vang lên từ chỗ không xa không gần, “Ngay cả khi đã sửa đổi, nhìn qua cũng biết đây không phải là đồ của các ngươi.”
Mặc dù nói “tự nguyện” ở lại, gã vẫn không có ý định hòa nhập, luôn quan sát từ xa, dường như coi thường lũ tay mơ này lắm. Gã có thể nói đôi câu với Vân Nhàn hẳn do lần trước bị nàng gọt cho một trận khiến gã cảm thấy người này tạm được.
Nhưng Kỳ Chấp Nghiệp to lớn bằng này thì ngồi đâu cũng làm người ta không thể phớt lờ. Hơn nữa, Vân Nhàn luôn cảm thấy nếu không gặp sai thời điểm, hẳn Tiết Linh Tú sẽ rất hài lòng với gã. Bởi vì chỉ cần nhìn vào cách ăn mặc là biết Kỳ Chấp Nghiệp vẫn để tâm đến ngoại hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5228972/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.