Mây đen vần vũ, lờ mờ có dấu hiệu cho một cơn mưa to gió lớn. Bốn người Vân Nhàn núp bên đống cỏ nhìn hau háu vào mấy đệ tử Đao Tông đang canh gác, thì thầm trao đổi.
“Hai người này ta lo, hai người kia để Tiết đạo hữu. Linh San, muội phụ trách chém đòn cuối. Phong Diệp, ngươi… ngươi cứ đứng nhìn trước đã.” Vân Nhàn cẩn thận dặn, “Cố gắng đánh ngất trong một đòn, đừng gây ồn ào.”
Mọi người đều gật đầu nhẹ.
Thừa dịp hai giới Tây-Bắc còn đang đánh nhau nảy lửa, Vân Nhàn dời Liễu Lâm Song đang bất tỉnh trở lại chiến trường, đoạn dẫn theo mọi người đến đây.
Thuật che mắt quả thật khó tìm, nhìn từ xa, nơi này trống không, hòa thành một thể với cát vàng, chỉ nhờ vào sự dao động không gian cực nhỏ mới phát giác được chỗ khác thường của nó.
Kiều Linh San vẫn không nhịn được rỉ tai hỏi: “Vân Nhàn, làm sao tỷ biết nơi đóng quân ở đây?”
“Linh San, muội còn non lắm.” Vân Nhàn cũng nhỏ giọng trả lời, “Chả lẽ Tiết huynh không tò mò à? Tiết đạo hữu tò mò muốn chết đấy, nhưng muội xem hắn có hỏi han gì đâu. Đấy, trí tuệ người trưởng thành là phải thế.”
Tiết Linh Tú: “...”.
Giá mà Vân Nhàn đừng nhặng xị, hắn tình nguyện dùng 100 viên linh thạch thượng phẩm bịt miệng nàng mỗi ngày.
Nhìn thấy gió bắt đầu gào thét, sắp đến lúc xuống tay, ba người nhìn nhau, cùng lúc lách mình lao ra.
Vài đệ tử Kim Đan này cùng lắm chỉ có tu vi tầng trung. Nếu là trước đây, nhóm Vân Nhàn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5228968/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.