Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
Bản beta lại: 05/2025
………..
Bấy giờ nhóm Vân Nhàn đang gào to rao bán.
Chính xác mà nói chỉ có Phong Diệp rao bán, vừa làm pháp truyền âm thanh của mình đi xa hơn vừa thở dài: “Không ngờ rằng ta tu luyện công pháp bấy lâu nay hóa ra là để làm chuyện này...”
Vân Nhàn ngồi khoanh chân trước quầy hàng tạm bợ che bằng vải, nghe vậy không khỏi tò mò: “Chẳng phải người ta nói Cầm Phường các ngươi cũng có tâm pháp lấn công là chính ư? Sao ngươi không học?”
“Ta đã học, nhưng...” Phong Diệp muốn nói lại thôi, “Không giỏi lắm.”
Rảnh rỗi thì cũng rảnh rỗi, Vân Nhàn nói: “Không sao, cứ tung ra thử xem.”
Phong Diệp thẹn thùng ôm đàn cổ ra. Một phen thao tác mãnh liệt như hổ, từ dây đàn bay ra một luồng khí nhẹ, thành công đánh rụng một chiếc lá bên kia.
Chỉ một chiếc, không có hơn.
“...” Vân Nhàn lấy ra một trái táo khỏi nhẫn trữ đồ, kêu: “Lại đây gọt vỏ giúp ta một chút.”
Phong Diệp thấy bị xúc phạm: “Vân Nhàn, sao ngươi lại thế!”
“Đừng cãi nhau!” Kiều Linh San bên kia sắp soạn cỏ Cầm Máu hết lần này đến lần khác, bực bội sự ồn ào của gã, “Dù gì làm loa phóng thanh còn tốt hơn gọt táo.”
Có thể cãi nhau với Vân Nhàn dăm câu nhưng với Kiều Linh San thì không vì sợ bị đánh, Phong Diệp đành uất ức tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ của mình – rao hàng.
Thực ra gã không ồn ào, chủ yếu là do tâm trí bản thân Kiều Linh San rối như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5228553/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.