Tuyết Vực Đảo chủ điện, đứng vững ở trong một phiến tuyết sơn mênh mông.
Bốn phía đều là tuyết trắng xóa, nhưng lại rất ít thấy hàn phong gào thét, nhiệt độ mặc dù hơi thấp, nhưng đối với những tu luyện giả đã đạt trên kiếm sư cảnh giới mà nói, cũng không tạo thành bất kỳ thứ gì không thích hợp. Không chỉ như vậy, bởi vì duyên cớ linh khí nồng đậm, tùy ý có thể thấy được đủ loại thực vật trân quý, tràn đầy sinh cơ mọc lên trên mặt đất, đón lấy dương quang, tự do phát triển, làm cho phiến tuyết sơn mênh mông này tăng thêm một phần sinh mệnh khí tức có phần dị thường.
Tại trong tuyết sơn, một đại đạo được làm từ ngọc không biết đã tổn hao bao nhiêu nhân lực vật lực để tạo nên, nối thẳng vào một tòa đại điện tản ra quang mang u lãnh. Tòa đại điện này tuy không to lớn như thủ đô Thần điện ở những cao cấp văn minh, nhưng lại tản ra một loại khí tức vô cùng cổ xưa, làm cho người ta khi mới nhìn vào, còn tưởng rằng mình sắp tiến nhập một cái phố cổ đã chôn dấu trong núi vô số năm!
Cả tòa chủ điện có vẻ thập phần an tĩnh, an tĩnh đến cơ hồ có một tia quỷ dị, phảng phất như trong điện căn bản là không có tồn tại chút khí tức của sinh mệnh nào cả.
Thanh Trúc hiển nhiên là biết sự mê hoặc trong lòng Lăng Vân, hạ thấp thanh âm giải thích:
- Các hạ, tu luyện công pháp của Thủy Nguyên Thượng Nhân sư tôn, chính là chú ý đến việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-phe-thien-ha/1388667/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.