Kiếm, dù sao cũng là tâm huyết của Lăng Vân, một năm rèn luyện tâm thần, dù là giờ phút này ở trong giết chóc bị các loại tâm tình tiêu cực xâm thực, sinh ra ra tà linh, lại như cũ khuất phục dưới ý chí của hắn.
Hắn gầm lên một tiếng, bao hàm ý niệm ẩn dấu nơi mi tâm lập tức bành trướng, lực lượng tinh thần từ trước đến giờ không cách nào phá thể mà ra quán thống phá tan một đạo giới hạn thiên nhân, hình thành một cổ uy áp mãnh liệt, hung hăng đánh tới Ẩm Huyết kiếm đang bay cao trên mười thước!
Lập tức, mới vừa rồi Ẩm Huyết Kiếm còn tưởng rằng muốn thăng thiên chạy trốn như chuột thấy mèo, thế mà bây giờ trực tiếp từ không trung rớt xuống đất. Hồng quang ở mũi kiếm chợt sáng chợt tắt, liền giống như một nguời bình thường run lên nhè nhẹ, không ngừng truyền lại ra một cổ ý thức cầu khẩn.
Lăng Vân thần sắc lạnh lẻo nhìn vào Ẩm Huyết kiếm trước mắt, trong đầu dần dần hiện lên một câu kiếm quyết!
Kiếm nguyên bổn là phàm thiết, bởi vì cầm nắm mà thông linh, bởi vì tâm mà động, bởi vì máu mà sống, bởi vì không ý niệm mà chết.
Muốn đột phá cảnh giới kiếm hồn thì phải qua một bước trọng yếu nhất, đó là ---- thông linh, người cùng với kiếm sinh ra một mối liên hệ vi diệu, đó là cảm giác huyết mạch tương liên. Người cầm kiếm hỉ, nộ, ai, cụ, ái, ác, dục thất tình phó thác cho " Linh tính" của kiếm, lấy máu là vật tế tỉnh lại linh tính trong kiếm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-phe-thien-ha/1388484/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.