Anh chàng ngừng lại và nhún vai, buông một tiếng thở dài. Anh ta không phải một tay tồi tệ. Anh ta không chọn trở thành một tên tội phạm lớn. Chuyện diễn ra mà Lộ Tri Thức không hay biết. Nó hút anh ta vào nhẹ nhàng đến nỗi anh ta không nhận thấy, cho đến khi anh ta muốn thoát ra. Nếu gặp may lắm thì chúng sẽ chờ cho Lộ Tri Thức chết hẳn mới cho toàn bộ xương của anh ta nát bét.
“Vợ anh biết được đến đâu?” - Trương Anh Hào hỏi.
Lộ Tri Thức liếc qua, khuôn mặt hiện lên sự kinh hoàng.
“Chẳng gì hết.” - Anh chàng nói. - “Hoàn toàn không gì hết. Tôi đã không kể bất kỳ điều gì với cô ấy. Không điều gì, tôi không thể. Đó là bí mật của riêng tôi. Không ai khác biết chuyện đó, một chút cũng không.”
“Anh sẽ phải nói với cô ấy một điều.” - Trương Anh Hào nói. - “Chắc chắn cô ấy đã nhận ra rằng anh không ở nhà, thay nước bể bơi hay làm việc gì đó mà anh vẫn làm vào cuối tuần.”
Trương Anh Hào cố gắng làm cho tình hình sáng sủa hơn nhưng không thành công. Lộ Tri Thức im lặng, lại mơ màng với ý nghĩ về khoảng sân sau nhà trong ánh nắng đầu thu. Có lẽ vợ anh ta đang bận bịu với mấy khóm hồng hay việc gì đó. Hai đứa con đang vừa chạy qua chạy lại vừa hò hét. Có khi họ nuôi một con chó. Và một ga ra chứa được ba xe với vài chiếc 010 của Hạ Cửu Vũ đang chờ lau rửa. Một khung bóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901656/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.