Một lúc ngắn sau đó, do chất độc không những ngấm nhanh vào toàn thân Đặng Bạch Cúc, mà còn lây qua cả Đặng Tiểu Hồng, cả hai từ từ khuỵu xuống, họ vẫn cứ ôm chầm lấy nhau.
Đến lúc ấy, Trương Anh Hào mới như người tỉnh mộng, chợt chép miệng, lắc đầu, và từ từ tiến đến chỗ hai nàng.
Nhặt lấy cả hai, mỗi tay ôm giữ một. Trương Anh Hào bấy giờ mới tỏ ra vội vàng, bắt đầu từng bước nhảy vụt tới, đưa hai nàng đi.
…
Nhận thức từ từ phục hồi, Đặng Tiểu Hồng ngơ ngác tỉnh lại. Nàng quay đầu nhìn quanh: “Ta đang nằm ở đâu thế này? Sao xung quanh lại tối như mực? Là chốn âm phủ ư? Vậy còn Bạch Cúc? Bạch Cúc... Muội ở đâu?”
Đặng Tiểu Hồng vừa kêu, vừa định ngồi dậy. Chợt nàng có cảm nhận ở khắp thân như có điều gì không ổn.
Vừa mới để tay tự chạm vào người, toàn thân Đặng Tiểu Hồng liền theo phản ứng tự nhiên chợt co rúm lại.
Không sớm cũng không muộn, vừa đúng lúc này nàng nghe một thanh âm khàn khàn vì mất tự nhiên vang đến từ một nơi nào đó: “Hồng muội đừng vội hốt hoảng. Ta... hừ, Anh Hào chỉ vì muốn giúp cả hai giải độc đành mạo muội dùng biện pháp này, thật thất lễ.”
Đặng Tiểu Hồng càng hốt hoảng nhiều hơn: “Anh Hào huynh không được lại đây. Bạch Cúc đâu? Huynh đang làm gì Bạch Cúc muội?”
Thanh âm của Anh Hào vẫn không thay đổi vị trí phát ra, nghĩa là Trương Anh Hào vẫn ở yên tại chỗ, đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901615/chuong-160.html