Đi theo dấu máu, phát giác dấu vết đó dẫn đến một lùm cây um tùm, Đặng Bạch Cúc lo đến phát hoảng: “Có một cánh tay người! Không phải dã thú đâu. Lẽ nào là Anh Hào huynh?”
Đặng Tiểu Hồng rúng động toàn thân khi cũng nhìn thấy hình thể một cánh tay đang đưa lên, là cánh tay tuyệt vọng muốn bấu víu vào một cành cây nhưng không sao chạm đến.
Và rồi Đặng Tiểu Hồng cũng cố gắng trấn định, cẩn trọng lách người vào giữa lùm cây.
Ở bên ngoài chờ đợi và cũng là cảnh giới hộ cho Đặng Tiểu Hồng, Đặng Bạch Cúc nhẹ thở phào khi nghe Đặng Tiểu Hồng từ giữa bụi cây lên tiếng: “Là một thi thể xa lạ, nhưng lại có tử trạng thật khủng khiếp. Muội đừng nên nhìn.”
Tử trạng của thi thể nọ có lẽ khủng khiếp thật, Đặng Bạch Cúc nhìn thấy lúc Đặng Tiểu Hồng trở ra, diện mạo vừa tái xanh vừa tỏ ra bàng hoàng. Đặng Tiểu Hồng chỉ vì nhìn thấy tử trạng mà ra nông nỗi như thế sao?
Đó là nguyên do khiến Bạch Cúc hỏi vội: “Là do Anh Hào huynh hạ thủ ư?”
Đặng Tiểu Hồng lắc đầu: “Chỉ có một vết tử thương chí mạng và là do vũ khí sắc bén gây ra. Anh Hào huynh không dùng kiếm. Hoặc nếu có muốn dùng, Anh Hào huynh cũng không có kiếm để dùng.”
Đặng Bạch Cúc chợt lo ngại: “Nơi này là vốn vắng vẻ, bỗng có một thi thể, và lại thêm một người đã âm thầm hạ thủ mà chẳng gây nên tiếng động nào.”
Đặng Tiểu Hồng đành gật đầu: “Tỷ cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901612/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.