Dõi nhìn sắc mặt của Công Tôn Bạc, Trương Anh Hào cảm thấy nghi hoặc. Vì dường như cứ mỗi lần Hoa Cúc nhắc lại một chi tiết chỉ liên quan đến hai người, khi ấy hãy còn thơ ấu, thì cũng là mỗi lần sắc mặt của Công Tôn Bạc thêm đanh lại, khó biết đấy là do y nhớ lại thuở ấu thơ, hay vì không thể nhớ, cho nên khăng khăng phủ nhận chuyện mối hận thù của y là hoàn toàn lầm lẫn.
Đang hoang mang như thế, Trương Anh Hào chợt nghe Bạch Cúc kêu hoảng: “Hoa Cúc tỷ!”
Tiếp ngay sau đó là tiếng Đặng Tiểu Hồng thở dài: “Hoa Cúc tỷ vậy là đã tuyệt khí. Nhưng dù sao, muội cũng xin có lời cảm kích vì nhờ tỷ, Đặng Tiểu Hồng được cơ hội hiểu rõ chuyện năm xưa. Hoa Cúc tỷ có thể yên tâm nhắm mắt được rồi.”
Trương Anh Hào chuyển ánh mắt qua nhìn Hoa Cúc, vừa kịp thấy Hoa Cúc mấp máy môi và phát thành tiếng phều phào cuối cùng: “Tiểu Hổ... có một... bớt son ở... ở đầu vai bên... bên trái!”
Đối với Đặng Tiểu Hồng và Bạch Cúc, có lẽ lời cuối cùng này của Hoa Cúc là không có ý nghĩa gì, hoặc là không cần thiết. Riêng đối với Trương Anh Hào thì khác.
Công Tôn Bạc có một thoáng mơ hồ bị giần giật ở khóe mắt ngay khi lời cuối cùng của Hoa Cúc lọt vào tai y.
Trương Anh Hào có ý nghi, lập tức xé toang quần ở cả hai đầu vai của y, tiện đó thu hồi luôn hai vật nọ.
Không có một bớt son nào, dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901609/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.