Đặng Tiểu Hồng hất hàm: “Ẩn tình gì đó của ngươi ta thừa hiểu. Nhưng ta không quan tâm đến ẩn tình đó của ngươi. Ta chỉ cần ngươi giao phó cho ta một lời thừa nhận. Nói đi, ngươi có liên quan đến Vạn Diện tiên sinh hay không?”
Trương Anh Hào cười cười, lắc đầu: “Tiểu thư từng quở trách Hoa Cúc quá đa nghi, bị bốn chữ kia gây ám ảnh. Giờ đến lượt tiểu thư cũng như thế sao? Nhưng không sao, nếu tiểu thư muốn thì tại hạ xin thẳng thắng thừa nhận.”
Đặng Tiểu Hồng phập phồng và bồn chồn: “Sao? Ngươi thừa nhận thế nào?”
Trương Anh Hào vờ nghiêm mặt: “Thừa nhận rằng bốn chữ Vạn Diện tiên sinh, dù muốn dù không, cũng đã gây quá nhiều phiền não cho tại hạ. Vì thế, nếu chư vị còn mãi bám theo tại hạ, hừ, là chư vị đang tự rước họa vào thân đấy, biết chưa?”
Đặng Tiểu Hồng nổi giận: “Ta không bám theo ngươi. Nhất là hạng bán nam bán nữ như ngươi...”
Trương Anh Hào bỗng lia mắt nhìn Hoa Cúc và Bạch Cúc. Và dù chỉ là cái lia mắt bình thường thôi, nhưng vẫn đủ làm Đặng Tiểu Hồng vì nhìn thấy nên chột dạ, tự bỏ ngang câu đang nói.
Bạch Cúc cũng chột dạ cúi đầu, không dám nhìn Trương Anh Hào.
Trái lại, Hoa Cúc hoàn toàn thản nhiên, không chút áy náy hoặc bận lòng, ung dung nhìn ngược lại Trương Anh Hào, và bình thản tiếp lời Đặng Tiểu Hồng tiểu thư: “Ý tiểu thư ta muốn nói, có tự rước họa vào thân hay không là quyền của bổn môn Mê Thù Môn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901601/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.