Trương Anh Hào dù là ngạo nghễ, nhưng quả thật là bộ pháp đang thi triển đã giúp hắn hoàn toàn tránh thoát toàn bộ mọi chiêu công của Công Tôn Bạc.
Giận vì bị cười chê, oán vì bị mất thể diện, hai tâm trạng này làm cho Công Tôn Bạc như hóa cuồng.
Choang...
Công Tôn Bạc đã giấu sẵn một thanh kiếm trong người. Lúc này, hắn đã lấy ra, thi triển nhanh một lúc những ba chiêu kiếm thần tốc: “Ngươi thật quá ngông cuồng. Ta đành cho ngươi biết thế nào công phu tuyệt kỹ. Đỡ!”
Vù...
Bị đối phương loang kiếm uy hiếp, Trương Anh Hào đanh mặt lại và quát: “Là Công Tôn Bạc ngươi chuốc lấy nhục nhã. Sau này hãy liệu hồn và tránh ta thật xa. Xem đây!”
Trương Anh Hào hóa thành một bóng mờ kỳ ảo, với bộ pháp đã lợi hại càng lợi hại hơn. Hai tay của hắn vụt chập chờn, tạo ra cùng một lúc có đến bảy, tám cánh tay.
Cứ theo đấu pháp đó, Trương Anh Hào lao xộc vào vầng kiếm quang do Công Tôn Bạc loang nhanh mà thành.
Nhóm Bạch Cúc ở bên ngoài nhìn vào cứ ngỡ Trương Anh Hào đang tự ý tìm chết, vì nào có ai dám dùng cánh tay bằng máu thịt vừa lao vào, vừa đối phó với lợi khí của đối phương – thứ vốn là một thanh kiếm sắc bén, và dĩ nhiên cứng hơn cánh tay thịt cả vạn lần.
Nào ngờ… Choang!
Sau một tiếng chạm đanh gọn và khô khốc, ai cũng nhìn thấy Trương Anh Hào đã bình yên lùi về vị trí cũ. Giữa nơi giao chiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901592/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.