Vương Hải Lam thoáng sững người: “Người cho rằng kẻ đó đã cố tình săm soi, tìm kiếm trên vách đá? Tìm cái gì?”
Tiểu Chu nói: “Tiểu nhân chỉ dám phỏng đoán đến thế thôi. Còn tìm điều gì hoặc vật gì, tiểu nhân làm sao biết.”
Vương Hải Lam gật đầu: “Nhưng nhất định phải có điều gì đó để kẻ nọ tìm, ắt là ngươi đã nghĩ thế, đúng không? Nếu là vậy, cũng không có gì là muộn nếu chúng ta lo tìm mẹ ta trước, sau đó sẽ bỏ thời gian quyết làm sáng tỏ điều này. Được chứ?”
Vương Hải Lam hỏi cho có hỏi và đã xăm xăm tiến vào hang động đá, khiến Tiểu Chu cũng phải theo chân.
Trong hang động đá to rộng hoàn toàn không có lấy một bóng người, mặc dù còn có rất nhiều những vật dụng cho thấy ở phía hậu trang chỉ có mỗi một hang động đá này là nơi duy nhất thuận tiện cho việc nghỉ ngơi.
Vương Hải Lam bảo: “Không có dấu vết của bất kỳ sự động thủ nào. Có lẽ đúng như ngươi đoán, mẹ ta đã kịp rời hậu trang trước lúc Trình tổng quản chạm mặt địch nhân.”
Tiểu Chu tán đồng: “Chứng tỏ Trang chủ phu nhân vẫn bình an vô sự. Thiếu Trang chủ hẳn đã yên tâm?”
Vương Hải Lam bật kêu: “Ngươi muốn nhắc ta về vệt khói ám trên vách đá bên ngoài? Ta cũng đang nôn nóng muốn khám phá đây. Đi nào!”
Nhưng vừa quay mặt nhìn ra ngoài hang động đá, Vương Hải Lam đã bật kêu lên: “A! Ngươi có nhìn thấy gì không, Tiểu Chu?”
Tiểu Chu ngơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901534/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.