“Mình muốn nói một lần nữa về danh sách tên.” - Phục Kim Tiến vừa nói vừa vẫy vẫy tờ giấy trước mặt Trương Anh Hào.
“Tại sao?”
“Mình có cảm giác là danh sách này sẽ dẫn dắt chúng ta đi tiếp. Nếu linh hồn của nhà sư đó còn sống và tìm được đường xâm chiếm một cơ thể khác, thì với tất cả những hiểu biết, tất cả những sức mạnh của hắn đều đã chuyển sang cho Triệu Thị Tuệ. Vậy thì hắn cũng không quên một chuyện nào, có nghĩa là ả đàn bà sẽ không quên gì hết.”
“Mình hiểu.” - Trương Anh Hào nói khẽ rồi gật đầu. - “Cậu cho rằng Triệu Thị Tuệ sẽ tiến hành một chiến dịch trả thù những người ngày xưa đã bắn Quang Vị Hải.”
“Ít nhất thì đây cũng là một khả năng.”
“Một khả năng không tồi.”
“Vì thế mà chúng ta phải quan tâm tới những người này. Ta phải đi thăm họ. Cũng có thể một vài người trong số những đồng nghiệp cao tuổi đó đã qua đời. Điều quan trọng đầu tiên là ta phải có được một danh sách địa chỉ. Chắc cánh đồng nghiệp bên Cảnh sát Thành phố sẽ tìm cho chúng ta, mình tin như thế.”
“Điện thoại kia kìa. Khuấy cho ca đêm của họ nhộn nhạo lên đi.” - Trương Anh Hào nhìn xuống đồng hồ. Hai tiếng nữa là nửa đêm. Thật lòng nhìn nhận, Trương Anh Hào rất muốn lên giường để ngày mai đủ tỉnh táo lao đầu vào vụ án.
Bàn tay Phục Kim Tiến vừa chớm đặt lên máy thì điện thoại đột ngột reo lên. Phục Kim Tiến giật nẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901476/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.