Liễu Minh Không ngã ngửa người xuống mặt bàn và thấy mình đột nhiên bơi giữa những thân cây.
Thân cây trộn máu!
Suy nghĩ này lướt nhanh qua đầu ông như một tia chớp, khi mắt ông nhìn thấy cái đầu lâu lướt đến gần hơn.
Ông có cảm giác cả cái đầu này bây giờ cũng biến thành một biển thân cây, và cái mồm xương xẩu không môi đột ngột chuyển động.
Nó nói.
Không, không phải cái mồm đang nói. Đó là một giọng nói khác. Thì thào, thật sâu, mà vẫn vang vọng, như thể nó vẳng lên từ một hầm mộ bí hiểm, truyền cho ông một thông điệp quan trọng.
“Hôm nay là ngày chết của mày!”
Chẳng phải chỉ những từ ngữ đó, mà chính cái mõm đang tuôn ra những từ ngữ đó khiến người đàn ông hoảng sợ. Ông không còn muốn phân tích, không còn muốn hiểu nữa, cái xác ướp tiếp tục đẩy những từ ngữ về phía ông.
“Thời kỳ của Nguyệt Thụ.” - Nó nói. - “Đó là thời kỳ của Nguyệt Thụ và thời kỳ của những Đứa Con Nguyệt Thụ. Chúng tao muốn tạo ra một con đường khác, thế nhưng chính chúng mày đã ngăn cản, chúng mày hoàn toàn không cố gắng hiểu chúng tao muốn gì? Đó là một sai lầm trầm trọng. Một tình thế không thể tiếp tục.”
“Thôi đi!” - Liễu Minh Không nói. - “Mày là...”
Ông đột ngột ngưng lại giữa chừng, bởi ông nhìn thấy một việc mà ông không thể tưởng tượng nổi, không thể hiểu nổi.
Với một cử chỉ đột ngột, cái mõm xương xẩu của đầu lâu đột ngột ngoác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901465/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.