Người đàn ông lại hối hả hút thuốc.
“Anh Hào, nếu anh tham gia vụ này, anh phải đi ra khỏi Thượng Thanh, anh sẽ phải đến thôn Phí Vân, gần vùng Đại Tự Tại, anh hiểu không?”
“Chưa hiểu!”
“Câu chuyện bắt đầu ở đó và cũng kết thúc ở đó, mặc dù những dấu vết bây giờ đã kéo sang tới tận Thượng Thanh.”
“Dấu vết nào?”
“Những kẻ biến mất.”
“Rồi sao nữa?”
“Có lẽ cũng đã chết rồi.”
Giờ thì Trương Anh Hào chưa biết nhiều, nhưng dù sao cũng hiểu được chút đỉnh.
“Người chết?”
Người đàn ông gật đầu và nhún vai. Không hiểu cử chỉ này, Trương Anh Hào hỏi ngay lập tức: “Như vậy là ý gì?”
“Câu chuyện không khó hiểu đâu, Anh Hào, nếu người ta biết.”
“Nhưng tôi không biết gì cả.”
Anh ta gật đầu. Dĩ nhiên rồi, Trương Anh Hào hiện ngồi ngay bên cạnh anh ta và nghe những câu nói hết sức mập mờ. Câu chuyện của hai người họ đang trôi bồng bềnh, và đây chính là thứ mà Trương Anh Hào không thích chút nào.
“Chính xác là chuyện gì vậy?”
“Khoan đã.” - Anh ta thì thào và giơ một cánh tay lên. Anh ta nhìn quanh, nhưng làm điều đó rất khéo. Trương Anh Hào chỉ nhìn thấy đôi con ngươi chuyển động. Chúng đang quét một lượt toàn bộ khung cảnh xung quanh, và Trương Anh Hào nhận thấy nét mặt người đàn ông ánh lên vẻ hài lòng. Chắc anh ta không phát hiện ai khả nghi.
Trương Anh Hào hỏi: “Anh tên gì vậy?”
“Đừng nói đến tên.”
“Tại sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901422/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.