“Không!” - Giọng nói đột nhiên vang chói lên.
“Vì bạo lực?”
“Chính thế, anh Trương Anh Hào!”
“Vậy ra thủ phạm là ngôi nhà. Giống như với Phương Kiệt?”
“Anh lầm rồi. Chẳng có gì giống với gã này. Người ta đã giết chết bố mẹ tôi.”
Lần này thì Trương Anh Hào tin. Cô ta không nói dối. Nếu có, chắc cô ta phải là một diễn viên xuất sắc. Trương Anh Hào đã thấy rõ cơ thể cô ta cứng lại dưới câu nói đó. Hồi ức về cái chết của bố mẹ cô ta đang khiến người đàn bà bừng bừng căm giận.
“Họ là ai?”
Đặng Thị Kim Hòa giậm thật mạnh chân phải xuống đất. Chuyển động này như một phát súng báo hiệu bắt đầu.
“Đó là những người hàng xóm tốt bụng, rất đỗi hiền lành. Những người từ cái làng dưới kia, những người coi bố mẹ tôi là cái gai trong mắt. Họ chỉ thấy bố mẹ tôi quá xa lạ, anh hiểu không? Mảnh đất Bôn Mộc Lâm tự xưng là rộng lượng, cởi mở, thật ra đang chết chìm trong cảm giác căm thù người lạ. Và đó chính là thứ mà cha mẹ tôi đã nhận lấy. Một đêm nọ, người ta đã tràn vào ngôi nhà này, và họ đã giết cha mẹ tôi. Tàn nhẫn, không thương xót.”
Trương Anh Hào im lặng, hắn không ngờ sẽ được nghe một lời thú nhận như vậy. Cả ông chủ khách sạn lẫn Phương Kiệt đều không nói với Trương Anh Hào một lời nào về chuyện đó. Có lẽ tất cả dân làng đều cảm thấy mình có tội và muốn quên chuyện đó đi.
Ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901392/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.