Bất giác, Trương Anh Hào nuốt khan nhiều lần liên tiếp, thấy bực bội khôn tả. Lẽ ra đã có thể giúp đỡ được Thái Vân Phi, nhưng Trương Anh Hào đã tới đây quá muộn.
Giờ thì đã hết cơ hội.
Miệng Trương Anh Hào khô đắng. Một làn mồ hôi lạnh phủ trên trán. Da lưng rởn lên, cảm giác ớn lạnh lan rộng ra, người bừng bừng như lên cơn sốt.
Thái Vân Phi mặc bộ com-lê màu xám, chỉ có điều cà vạt không còn chỉnh tề. Nó lệch sang bên, giật đứt chiếc cúc áo đầu. Chắc phản ứng này xảy ra trong cơn sợ chết chóc và Thái Vân Phi rõ ràng đã phải nhìn thấy một cái gì đó thật khủng khiếp. Cứ nhìn theo nét mặt thì biết.
“Kẻ nào hay cái gì đã định lấy mạng sống của Thái Vân Phi?”
Trương Anh Hào chiếu tia sáng dọc thân thể Thái Vân Phi, muốn tìm nguyên nhân cái chết. Chắc chắn người đàn ông này phải qua đời vì một lý do hữu hình nào đó.
Không dấu vết.
Không một vết thương, không một lỗ đạn bắn, cũng chẳng vết dao đâm. Trên ngực không có, và khi Trương Anh Hào lật cái xác cứng đờ lên, Trương Anh Hào cũng chẳng phát hiện thấy dấu vết nào trên lưng.
Một cái chết bí hiểm.
Trương Anh Hào lật xác chết nằm ngửa lại vì muốn tập trung vào khuôn mặt cứng đờ. Phải tìm cho ra lý do cái chết của Thái Vân Phi.
Hai mắt không còn sự sống. Hai con ngươi đã trở thành hai nửa quả cầu nhợt xỉn, bất động. Làn môi đã nhợt như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901387/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.