“Không nhiều. Tôi chỉ muốn xem bia đá này đã bị lỏng ra chưa.”
“Sao kia...?”
“Rất đơn giản. Nếu đây là mộ của một con quỷ hút máu thì rất có thể con quỷ hút máu đó đã tìm cách chui ra khỏi địa ngục của nó. Nhưng thật ra, nếu như vậy thì chúng ta nhìn mặt đất phía bên trên này cũng biết.”
“Chuyện không xảy ra ở đây, Anh Hào.”
“Tôi biết. Ta đi tiếp đi!”
Hai người Trương Anh Hào không phải đi lâu. Chỉ một thoáng sau đã tới nơi con quỷ hút máu bị buộc phải chấm dứt sự tồn tại của nó. Chắc chắn con quỷ đã sa vào một cơn hoảng loạn, nếu không nó sẽ không bao giờ để ló mặt ra chỗ này, ra đúng nơi mặt trời tạo được một hòn đảo riêng.
Vị cha đạo trẻ tuổi như đoán được ý nghĩ của Trương Anh Hào, anh nói: “Tôi và nó đã vật lộn với nhau, và tôi đã đẩy được nó ra đây.”
“Về phía chỗ ánh sáng?”
“Vâng.”
Trương Anh Hào khen ngợi Lộ Thương Phàm hết lời trước khi ngồi xổm xuống. Quả thật vẫn còn một vài dấu vết. Lớp bụi vẫn nằm trên mặt đất, bên dưới là những khúc xương nhợt nhạt. Trương Anh Hào bốc một đám bụi lên, để bụi chảy giữa những ngón tay. Chúng gây cảm giác như bụi bình thường.
“Có cần tôi chỉ cho anh xem ngôi mộ không?”
“Rất tốt.”
Ngôi mộ nằm ngay bên cạnh đó. Nó chìm hẳn trong bóng râm, một khu rất tối. Trương Anh Hào nhìn thấy đất ở xung quanh đó đã bị xới lên. Rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2408895/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.