Dưới sân, nhóm người tò mò đang giãn ra nhường đường cho bác sĩ. Đi cùng anh ta là hai hộ lý khiêng một chiếc cáng. Bác sĩ còn trẻ. Anh ta bước gấp lên cầu thang, gật đầu chào hai người Trương Anh Hào rồi nhìn người bị thương. Phục Kim Tiến đã né sang bên, nhường chỗ.
“Trời đất, cái gì thế?” - Bác sĩ thì thào, mặt trắng ra.
“Chúng tôi sẽ giải thích sau.”
“Các anh là ai?” - Giọng bác sĩ trộn vẻ nghi ngờ.
“Sở cảnh sát thành phố Thượng Thanh.”
Bác sĩ lộ vẻ an tâm.
Bác sĩ làm việc rất khéo. Hai người Trương Anh Hào rời cầu thang, quay trở lại căn phòng và nhìn bác sĩ làm việc qua khuôn cửa mở.
Đáng tiếc, căn phòng không có điện thoại. Trương Anh Hào rất muốn gọi cho Lục Văn Long.
“Tình hình căng rồi đây.” - Phục Kim Tiến nói. - “Cậu biết mình đang linh cảm điều gì không?”
“Rằng cái bóng đó sẽ đuổi giết chúng ta.”
“Mình không phản đối.”
Sởn người khi nghĩ lại câu mình vừa nói, Trương Anh Hào bước tới sát ngưỡng cửa.
Người bị thương lúc này đã nằm trên cáng. Hai hộ lý khiêng cậu ta đi.
Bác sĩ còn nán lại. Anh ta trầm ngâm nhìn theo cái cáng, lắc đầu.
“Có chuyện gì không, bác sĩ?”
“Cậu ấy bị sốc nặng. Rất nặng. Tôi không chắc cậu ta có qua được hay không?”
Rồi quay sang Trương Anh Hào, bác sĩ hỏi: “Cậu ấy bị tấn công bằng thứ vũ khí gì vậy?”
“Tôi chưa biết chính xác. Nhưng tôi sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2408892/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.