“Không, Anh Hào, tôi không tưởng tượng ra chuyện đó. Tôi cho rằng nó bơi.”
Trương Anh Hào mở lớn mắt: “Sao? Một Người Sói mà có thể bơi một khoảng cách xa như vậy sao?”
“Chẳng lẽ đó là chuyện bất bình thường?”
Trương Anh Hào mím chặt môi: “Tôi chưa thể nói chính xác nó là chuyện bất bình thường hay không. Nhưng ít nhất thì tôi cũng chưa gặp chuyện này, mặc dù tôi có rất nhiều kinh nghiệm với Người Sói.”
“Mục Trường Thân cũng kể thế. Anh ấy rất tin tưởng vào anh.”
Trương Anh Hào phẩy tay: “Thôi đừng khen quá lời, có thể trở thành nguy hiểm đấy. Vâng, tôi đã nhiều lần phải chống chọi với Người Sói. Tôi cũng biết rằng chúng thường rất khác nhau. Mặc dù cùng theo đuổi một mục đích, nhưng chúng có thể cải biến cho phù hợp với hoàn cảnh. Khoa Hữu Thái, anh thử nói xem, Người Sói này đã tồn tại bao lâu rồi?”
Anh ta nhún vai: “Tôi không thể nào nói chính xác thời gian nó tồn tại.”
“Thật đáng tiếc.”
“Chuyện đó quan trọng lắm sao?”
“Không nhất thiết. Điều quan trọng duy nhất là chúng ta phải tới được hòn đảo, phải tóm được nó ở đó và đi tìm anh bạn Mục Trường Thân. Tất cả mọi chuyện khác hãy cứ tạm gạt sang bên.” - Trương Anh Hào vừa trả lời như vậy, vừa đặt bàn tay lên chiếc vali dựng cạnh ghế ngồi và người đàn ông đối diện Trương Anh Hào hiểu cử chỉ này theo một cách khác.
Anh ta đứng ngay dậy.
“Mời anh lên tầng trên. Tôi sẽ chỉ cho anh phòng ngủ.”
“Từ từ đã, Khoa Hữu Thái. Tôi muốn ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/146278/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.