Ông nhìn thật sâu vào mắt Trương Anh Hào, gật đầu, giơ tay làm dấu thánh giá rồi giải thích đường cho Trương Anh Hào tới đó. Khi Trương Anh Hào mở miệng muốn cất lời cảm ơn thì ông già đã bỏ đi thật nhanh.
Cả cuộc gặp gỡ này cũng khiến cho cảm giác bất an trong người Trương Anh Hào không giảm đi chút nào.
“Chuyện gì đã xảy ra ở đây?”
Chắc chắn là ông già biết những việc mà Mục Trường Thân đã nhận lời thực hiện. Trong một cái làng như thế này, những chuyện như vậy sẽ lan nhanh như gió thổi.
Dù sao chăng nữa cũng phải tìm cho ra sự thật. Trương Anh Hào cất bước về hướng nhà Khoa Hữu Thái.
Trên bầu trời Karrot, những đám mây u ám vô hình như đang từ từ tụ lại...
...
Mục Trường Thân chẳng phải chỉ có một giấc ngủ nặng nề mà còn gặp một giấc mơ u ám. Vì thế mà khi tỉnh dậy, y thấy người đau như bị tra tấn. Chỉ riêng viễn cảnh không được đón anh bạn Trương Anh Hào là khiến cho y nuốt được câu rủa vừa muốn bật ra từ đầu lưỡi.
Mục Trường Thân ngồi lại một lát trên giường, nhìn trân trân vào một nơi trống vắng. Đầu y đau như có ai cầm búa gõ. Những cảnh nhỏ từ giấc mơ hôm qua nhảy múa như những vệt ma trước mắt anh. Thoáng hiện rồi thoáng ẩn, đến độ Mục Trường Thân chẳng còn nhớ được chi tiết nào cụ thể. Mà như vậy cũng tốt, nếu không thì trong người còn khó chịu hơn nữa.
Chàng thanh niên đứng dậy.
Căn phòng nồng nặc mùi hơi thở của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/146276/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.