“Không một ai biết là bao giờ thì chúng lại ra tay.”
Mục Trường Thân quay đầu lại: “Anh vừa nói đến chữ chúng nó sao?”
“Đúng, tôi tin chắc có nhiều Người Sói.”
“Và anh tin rằng, chúng xuất phát từ hòn đảo giữa cái hồ kia?”
“Đúng.”
“Anh đã bao giờ tới đó chưa?”
Nghe xong câu hỏi này, Khoa Hữu Thái vội đưa tay làm dấu thánh giá: “Trời đất ạ, chưa! Tôi chưa bao giờ tới đó. Tôi... tôi không bao giờ muốn tới đó đâu, không đời nào. Mặc dù tòa lâu đài cổ vẫn còn ở đó, nhưng những ai bước vào trong đều phải chia tay với cuộc đời mình trước đã. Không đâu, chẳng phải chỉ riêng tôi tin như vậy. Rất nhiều người tin rằng dòng họ Người Sói tụ tập trong đó. Tòa lâu đài đủ rộng cho lũ chúng nó.”
“Vậy là chắc chắn có nhiều con Người Sói?”
“Có lẽ.” - Khoa Hữu Thái lại châm thêm một điếu thuốc. Da anh ta rởn lên. - “Dù sao, chúng ta cũng phải chuẩn bị cho tình huống đó.” - Anh giải thích giữa hai hơi thuốc lá. - “Tôi nói như thế này mong chú đừng giận, Mục Trường Thân. Chẳng phải tôi không tin tưởng, nhưng một mình chú chắc không đủ sức chống chọi với bầy dã thú đó. Hôm nay chú có thể gặp may. Nhưng thử tưởng tượng xem, nếu chúng đã kịp biến thành bốn Người Sói thì một mình chú đã phải chống chọi với bốn con quỷ dữ, bởi cả hai đứa bé cũng sẽ biến thành quỷ dữ.”
“Tôi biết.”
Khoa Hữu Thái hít thêm một hơi thuốc lá thật sâu: “Vậy bây giờ chú đã biết chú sẽ tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/146270/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.