Sáng ngày 25 tháng 10, Trương Anh Hào tới trường điền vào giấy báo nguyện vọng.
Buổi sáng hôm nay, Trương Anh Hào để ý thấy Lạc Mộc Vận khá buồn, sáng nay cô nàng trông có vẻ thẫn thờ. Không chỉ Trương Anh Hào để ý thấy điều này, ba người còn lại trong nhóm cũng phát hiện sự khác thường của Lạc Mộc Vận.
Trong lớp, Trương Anh Hào đánh mắt liếc nhìn ba người còn lại, rồi khéo léo lắc lắc đầu hướng về phía Lạc Mộc Vận. Ba người còn lại hiểu ý, gật nhẹ đầu.
Đợi khi Lạc Mộc Vận vừa ra khỏi cửa lớp, bốn người Trương Anh Hào ùa vào vây lấy cô.
“Mộc Vận, hôm nay trông cậu có vẻ buồn?” - Lưu Ân Tĩnh hỏi.
Lạc Mộc Vận nhìn bốn người bọn họ, khẽ thở dài: “Mình thuộc tính Không!”
Câu trả lời này làm bốn người Trương Anh Hào giật nảy cả mình.
Cuộc đời đôi khi thật nghiệt ngã, một con người xuất sắc nhất khối lớp thường, những tưởng đã nắm chắc việc trở thành Võ giả, trở thành đệ tử môn phái nào đó của Thập Đại Môn Phái, thế nhưng có ai ngờ được thiên đường và địa ngục vốn cách nhau chỉ một tầng giấy mỏng.
Bốn người Trương Anh Hào không biết phải nói gì cho phải, họ chỉ có thể thay phiên an ủi Lạc Mộc Vận. Họ thậm chí còn học lấy lời của thầy chủ nhiệm, bảo rằng đây chỉ là bước đệm, không trở thành Võ giả được thì vẫn có thể làm nghề phụ trợ cho Võ giả.
Dẫu trong thâm tâm mỗi người biết rõ rằng Võ giả và người bình thường là hai tầng lớp khác nhau,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/146268/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.