Lưu Ân Tĩnh đã nói đến vậy, Lạc Mộc Vận không tiện nói thêm gì.
Triệu Lệ Nguyên cùng Phu Tân dường như đã quyết định sẽ dừng chân tại chốn này, không đi đâu nữa, nên im lặng, không muốn lên tiếng tham gia thảo luận gì.
Trương Anh Hào nhìn Triệu Lệ Nguyên và Phu Tân quyết tâm như thế, hắn không muốn xen vào vũng nước đục.
Kết quả năm người ngồi xuống đất nghỉ ngơi, nhưng không có ai mở miệng nói gì.
Đối với một nhóm người không quen nhau mấy, chỉ là bạn học bình thường, khi họ xây dựng nên một cái nhóm tạm thời, một vết nứt nhỏ đủ để phá hủy mọi thứ. Nhóm của Trương Anh Hào đang rơi vào tình cảnh như vậy.
Lưu Ân Tĩnh có lẽ là người duy nhất không muốn thấy nhóm năm người tan rã, bởi thế, dù bốn người kia không muốn nói thêm cái gì nữa, Lưu Ân Tĩnh phải lên tiếng hàn gắn lại vết nứt: “Các cậu chẳng lẽ cho rằng giải tán nhóm này là tốt nhất sao? Các cậu không nghĩ đến việc đơn độc hành động là cỡ nào nguy hiểm sao? Ít ra ở trong một nhóm, mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau, có thể hỗ trợ nhau đề phòng Quái thú.”
“Nhiều người thì sức lớn, một cây há có thể làm nên chuyện? Các cậu thử hỏi chính mình xem nếu các cậu một mình đối mặt với Quái thú thì tỉ lệ sống sót là bao nhiêu?” - Lưu Ân Tĩnh lên tiếng chất vấn, sau đó bắt đầu trách mắng: “Làm gì có cái tỉ lệ sống sót khi đơn độc đối mặt Quái thú cơ chứ! Chúng ta đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/146263/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.