Nháy mắt sau, mọi cặp mắt dồn về phía người thầy đang đứng ở phía trên, ngay giữa lớp và dưới bục giảng. Hầu hết học sinh giống như tìm được một chỗ dựa an toàn, dùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn chằm chằm vào người thầy. Tuy nhiên, cũng không thiếu những con người chỉ đang chờ đợi một quyết định của người thầy.
Người thầy nhìn về đám học sinh, đứng trước những ánh mắt bao hàm cảm xúc mong đợi và hi vọng, với tư cách là một Võ giả ngày đêm chém giết Quái thú, tâm lý đã sớm kiên định, ông ta không chút bị ảnh hướng. Ông nhìn toàn thể lớp học, nói nhanh: “Cả lớp ngay lập tức chia ra tám nhóm nhỏ, mỗi nhóm năm người, không cần mang theo vật dụng, nhanh chóng xuống cầu thang, theo cửa sau, chạy vào khu rừng sau trường, ẩn núp cẩn thận và chờ đợi cứu viện đến. Thầy và các Võ giả khác chỉ có thể giúp đỡ các em cản lại phần lớn đám Quái thú đang xông vào trường trong khoảng ba mươi phút. Nhớ, chỉ khoảng ba mươi phút. Sự việc lần này rất nghiêm trọng, các em đừng trông mong các Võ giả trong trường có thể giúp thêm được gì. Cầu chúc các em may mắn.”
Nếu có thể chọn biện pháp an toàn hơn, người thầy có lẽ đã chọn. Song ngày hôm nay không còn biện pháp nào tốt hơn. Số lượng Quái thú khá nhiều, tất cả Võ giả cũng lực bất tòng tâm. Khi thân mình còn lo không xong, có thể mạo hiểm tính mạng giúp đỡ đám học sinh tranh thủ thời gian thì đã là cố gắng hết sức, đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/146257/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.