Lạc Mộc Vận vừa xuống tới vị trí ngồi của cô, thì ở bàn thứ năm dãy phải, một nam sinh khá gầy với bộ đồ cũ kĩ, sờn màu từ chỗ ngồi đứng dậy, theo hành lang giữa dãy phải và dãy giữa tiến về vị trí trả bài.
Lúc đến vị trí trả bài, nam sinh này gật nhẹ đầu chào người thầy, sau đó mới lên tiếng: “Thưa thầy, em là Trương Anh Hào, học sinh có số thứ tự thứ ba mươi.”
Ở trường cao cấp số 3 của thành phố Bôn Mộc Lâm, số thứ tự của học sinh trong lớp không xếp theo chữ cái đầu của tên học sinh. Thực tế khi vào trường cao cấp số 3, dựa vào điểm thi trước đó, trường xếp theo thứ tự giảm dần điểm thi, và cứ 40 học sinh thì cắt thành một lớp. Nói cho dễ hiểu thì theo thứ tự điểm giảm dần, học sinh xếp thứ nhất đến học sinh xếp thứ 40 vào lớp A1, học sinh xếp thứ 41 đến 80 được vào A2, cứ như vậy cho đến lớp A10 thì dừng. Năm đó Trương Anh Hào có điểm đứng thứ 191, con số rất khiêm tốn. Không phải do hắn lười biếng, chỉ vì hắn không thông minh lắm, đồng thời vì bố mẹ mất sớm, hắn phải tự bươn chải kiếm tiền sinh hoạt hằng ngày và tiền học phải đóng hàng tháng. Một ngày có ba buổi sáng, chiều và tối, Trương Anh Hào học ở trường một buổi, hai buổi còn lại hắn đều ở chỗ làm.
Cuộc sống không đối xử tốt với Trương Anh Hào, hắn cũng chưa từng gặp cái gọi là quy luật công bằng như người thầy đang ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/146252/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.