Thiên phú đáng sợ, năng lực đáng sợ, quá yêu nghiệt.
Lần thứ nhất, trong lòng Cao Vọng có cảm xúc hối hận xuất hiện. Hắn không nên nhìn chằm chằm vào Sở Mộ như vậy.
Nhưng mà sự thực rành rành ra đó, có hối hận cũng vô dụng. Quan trọng nhất là hắn thu, thua dưới kiếm của Sở Mộ. Cao Vọng rất rõ ràng, vừa rồi hắn đã bộc phát toàn bộ lực lượng, vận dụng Thiên Hoang kiếm thuật mà hắn nắm giữ, vận dụng lực lượng cực hạn nhập cảnh bộc phát, không ngừng tấn công lại tấn công. Công kích như mưa to gió lớn, cũng là phương thức chiến đấu sở trường nhất của hắn.
Không những không làm gì được Sở Mộ, ngược lại còn bị Sở Mộ nhìn thấu sơ sở, dùng một kiếm đánh bại.
Có kiếm ý lục chuyển cực hạn chống đỡ, các phương diện của Sở Mộ đều nhảy vọt, khiến cho kiếm thuật vốn đã tinh xảo vô cùng kia càng thêm đáng sợ.
Phía dưới xôn xao không thôi, Cao Vọng thua, còn thua một cách trực tiếp như vậy.
Mặc dù không có bị bất kỳ vết thương nào, nhưng mà một kiếm kia của Sở Mộ điểm trên mi tâm Cao Vọng. Mỗi một người đều nhìn thấy. Bọn hắn không thể không thừa nhận, nếu như đây là cuộc chiến sinh tử, như vậy đầu của Cao Vọng đã sớm bị một kiếm của Sở Mộ xuyên thủng qua.
Nhìn ánh mắt của Cao Vọng Sở Mộ đã biết rõ, hắn ta nhậ thua. Thu kiếm vào vỏ, bước đi về cái ghế số mười, quay người ngồi xuống.
Cao Vọng nhìn cái ghế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-dao-doc-than/1977788/chuong-1317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.