Chờ cái! Chuyện gì đang xảy ra?
Làm sao mà máy tính lại tự đánh chữ?!
Hoàng Tuân cúi xuống kiểm tra máy tính và bàn phím của mình, nhớ lại xem có vô tình chạm vào cùi chỏ của mình không, nhưng sau khi nhìn kỹ, cậu không thấy có gì.
Cậu nhìn chằm chằm vào máy tính của mình một lần nữa.
Nhưng khi Hoàng Tuân nhìn lên, đồng tử của cậu co rụt lại một chút.
Những từ vẫn là những từ đó, không xuất hiện bất cứ điều gì kỳ lạ.
Nội dung vẫn là câu chuyện đó, về sự kỳ quái trên chuyến tàu.
Tuy nhiên, trên những từ bình thường này.
Hoàng Tuân đã chú ý.
Những từ trên máy tính dường như.
Dường như đang di chuyển?
Như những con sâu đang vặn vẹo ...
Đến mức độ, chúng di chuyển ngày càng lớn, dường như muốn nhảy ra khỏi màn hình!
"Không đúng."
Hoàng Tuân không thể hiểu tình trạng hiện tại của mình, tình huống này làm cậu cảm thấy cực kỳ không an toàn!
Cậu chỉ có thể nhìn chăm chú vào những từ đó như muốn nhảy lên khuôn mặt cậu.
Tàu hỏa, kỳ lạ, sợ hãi, chết chóc...
Dần dần, các từ trong các chương truyện dường như bắt đầu phình to.
Ngày càng lớn,
Lớn hơn ...
Đến mức, những từ đó từ màn hình máy tính bắt đầu bay lên, treo giữa không trung!
Phông chữ màu đen dần bị nhuộm đỏ!
Cho đến khi toàn bộ đoạn văn bị lấp đầy bởi máu!!
Phông chữ màu máu đang treo trước mặt cậu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kich-ban-kinh-di/2887705/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.