“Vết thương trên vai không có, cảm giác ở chân vẫn không có khôi phục gì nhiều…”
Hoàng Tuân nhìn vào màn hình máy tính.
Màn hình hiển thị thời gian bây giờ là chín giờ tối.
Đó cũng là lúc cậu lần đầu tiên bước vào thế giới đó.
“Là mơ sao…” Hoàng Tuân dựa vào xe lăn phía sau, yên lặng xem tiểu thuyết kỳ dị hiện ra trên máy tính.
Câu chuyện kinh khủng về chuyến tàu ban đêm trong tiểu thuyết đã kết thúc, điểm khác biệt là số chương trong tiểu thuyết hiện đã lên tới tám chương, cốt truyện dừng lại ở đoạn tia nắng ban mai chiếu vào toa xe.
Nội dung của văn bản về cơ bản là những gì đã xảy ra với Hoàng Tuân và những người khác.
Bây giờ, nếu Hoàng Tuân vẫn nghĩ đây là một giấc mơ, thì cậu quá cố chấp.
Bên bàn máy tính.
Dưới ánh đèn dây tóc, chiếc rìu đỏ như máu trông có chút quỷ dị.
Hoàng Tuân do dự một lúc, ngập ngừng nhặt chiếc rìu nặng trĩu trên bàn lên.
Rìu có chuôi bằng gỗ màu nâu, không khác nhiều so với rìu thông thường, ngoại trừ mặt trên từ trên xuống dưới có một màu đỏ tươi, bao phủ toàn bộ chiếc rìu như mạng nhện.
"Đây là đồ của Nguyễn Nam mà, tại sao nó cũng ra ngoài đây?"
Hoàng Tuân ngắm ngía nó trong tay và cầm không cảm thấy gì khác ngoài hình dạng độc đáo.
Nhìn vào chiếc rìu trong tay, suy nghĩ của Hoàng Tuân bị thu hút bởi hình ảnh mơ hồ xuất hiện trước mắt cậu khi cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kich-ban-kinh-di/2887683/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.