Sao mà còn biết nói tiếng người? !
Ba người Nguyên Thoại run rẩy nhìn hai người trước mặt, nhất thời không thể nhận ra hai người này từ đâu đến.
Trong trí nhớ của họ.
Trong số hai mươi người có liên quan đến trường học, không có người nam nữ nào như hai người này
Thấy không có phản ứng, người đàn ông hơi cúi người xuống, nhìn về phía ba cái người trưởng thành co rúc trong góc: "Đừng sợ, chúng tôi đều là người, chúng ta thật sự là người từ thế giới thực tới cứu các anh."
Giọng nói của người đàn ông rất dịu dàng, không có bất kỳ cảm giác mất kiên nhẫn một chút nào.
Mặc dù tướng mạo rất bình thường, nhưng không hiểu sao nhìn qua lại cho người ta cảm giác vô cùng thân thiện, loại ân cần này khiến trong lòng ba người đang co ro trong góc bình tĩnh hơn một chút, không còn căng thẳng như trước nữa.
"Anh, anh là ai?"
Nguyên Thoại không thể không hỏi.
La một người ở lại thế giới đáng sợ này cho đến tận bây giờ, sau vài lần kinh qua mấy chuyên quỷ quái một cách đột ngột kỳ lạ, thần kinh của anh ta đã căng như sợi chỉ, vì sợ hãi rằng con quỷ sẽ nhảy ra khỏi góc nào đó.
"Tôi tên là Châu Chí Bảo, làm theo mệnh lệnh của tổ chức đến thế giới này tới đón các anh, các anh đều là những người vô tình vào nơi này đúng không?" động vật với một nụ cười vô hại trên khuôn mặt của mình.
Nói xong, anh mở bảng cá nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kich-ban-kinh-di/2887658/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.