"Má nó! Thằng nào vậy?!"
"Mẹ kiếp! Nó là ai?"
"Đi, đi ra coi thử, má, bắt được nó, tao liền đi giết nó. . . "
Ba người bị đánh bò ra khỏi giường, Hồng Mạnh sờ lên khuôn mặt tê dại của mình và nghiến răng vì đau rát.
Bây giờ là nửa đêm.
Cậu ta không biết thằng bệnh nào lẻn vào ký túc xá và cho cậu ta hai cú tát.
Vừa rồi cậu còn đang nằm mơ ngon lành, đột nhiên cảm giác bị một cú tát đánh thức, cũng không phải khó chịu thường thương, mà là cực kỳ. .
Ba người vội vàng xuống giường đi dép lê, vô cùng tức giận mở cửa phòng ký túc, muốn xem vừa rồi là ai đánh bọn họ.
Tuy nhiên, ba người Hồng Mạnh đã bước ra khỏi cửa.
Hành lang chỉ có một màu tối om.
Làm gì có người xuất hiện?
"Bà nội nó, đừng để cho tao tìm được nó!"
Hồng Mạnh không thấy nửa bóng người, nhìn quanh hành lang một hồi, cảm thấy bên ngoài muỗi quá nhiều, chỉ có thể bực bội trở về phòng ký túc.
Và khi cậu ta cấm đến tay kéo nắm cửa phòng.
Cậu đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn với tay nắm cửa ...
"Hả? Sao ướt thế này?"
Người bên cạnh ngáp một cái, nhìn thoáng qua Hồng Mạnh tay, nói: "Có lẽ là lúc trước mưa gió tạt vào."
Người nam sinh đó đoán...
…
Không có mảng ánh sáng nào trong hành lang.
Chỉ có thể mơ hồ thấy đại khái.
Hồng Mạnh lắc lắc đầu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kich-ban-kinh-di/2887273/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.